• This is Slide 1 Title

    This is slide 1 description. Go to Edit HTML and replace these sentences with your own words. This is a Blogger template by Lasantha - PremiumBloggerTemplates.com...

  • This is Slide 2 Title

    This is slide 2 description. Go to Edit HTML and replace these sentences with your own words. This is a Blogger template by Lasantha - PremiumBloggerTemplates.com...

  • This is Slide 3 Title

    This is slide 3 description. Go to Edit HTML and replace these sentences with your own words. This is a Blogger template by Lasantha - PremiumBloggerTemplates.com...

Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyen tinh yeu hay nhat. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyen tinh yeu hay nhat. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

Tôi không yêu vợ và không dám sống thật với bản thân mình

Rồi tôi gặp Nam, học dưới tôi một khóa ở trường đại học. Ban đầu chỉ là những trao đổi về lĩnh vực mà chúng tôi có chung đam mê, dần dần tôi nhận ra mình và Nam có khá nhiều điểm chung, từ tính cách, quan điểm sống, đến cả suy nghĩ và hoàn cảnh gia đình.
Tôi 26 tuổi, có vợ và một con trai, mọi người nhìn vào đều nói tôi có một cuộc sống nhiều người mơ ước: gia đình hạnh phúc, hai vợ chồng đều kiếm được tiền và con cái khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Sự thực cuộc sống của tôi không bình lặng như thế bởi tôi là một người song tính, xu hướng tình dục đồng giới của tôi lớn hơn tình dục khác giới. Tôi sợ, mình sẽ chuyen ngoai tinh vào một ngày nào đó. Tôi phát hiện ra sự khác biệt của mình khi bắt đầu học cấp ba và đã có những cử chỉ thân mật với một cậu bạn cùng lớp. Sau đó, cậu bạn chuyển lớp, chúng tôi không còn gặp nhau nữa.
toi-yeu-vo-nhu-mot-vo-boc-cho-su-hen-nhat1
Tôi yêu vợ như một vỏ bọc cho sự hèn nhát
Lên đại học, tôi cố gắng kìm nén cảm xúc khác biệt của bản thân để trở thành một người bình thường. Tôi từng chặn cuộc gọi, chặn tin nhắn, Facebook của một người bạn thân chỉ vì trót yêu thầm cậu ấy. Đến giờ có lẽ cậu cũng không biết tại sao. Tôi sợ nếu như cứ tiếp tục gặp sẽ không giữ nổi lòng mình, lại đi lệch con đường đã chọn.
Rồi tôi gặp vợ tôi, cô ấy học cùng đại học, chúng tôi đã có một tình yêu đẹp như bao đôi sinh viên khác, cũng nhung nhớ, tam su, giận hờn, ghen tuông… Nói ra điều này có thể mọi người sẽ chửi tôi nhưng sự thực tôi chưa bao giờ yêu vợ say đắm như tình cảm đã dành cho hai cậu bạn kia. Có lẽ trong tình yêu đối với vợ có cả lý trí, cả phần tôi sống vì gia đình, vì định kiến xã hội và vì sự hèn nhát của bản thân khi không vượt qua được những định kiến của người đời về những con người kỳ lạ như tôi.
toi-yeu-vo-nhu-mot-vo-boc-cho-su-hen-nhat
Tôi đã có tình cảm sâu nặng với cậu ta thay vì vợ mình
Ra trường, chúng tôi cưới nhau trong sự chúc phúc của gia đình, bè bạn, như một hình mẫu lý tưởng cho bạn bè phấn đấu. Chúng tôi nhanh chóng có một công việc thuận lợi, lương kha khá, một baby kháu khỉnh. Tôi vẫn cố gắng kìm nén phần dị biệt trong con người mình, luôn giữ khoảng cách với tất cả những ai cùng giới mà bản thân bắt đầu rung động, tất nhiên trừ những thằng bạn thân của tôi.
Rồi tôi gặp Nam, học dưới tôi một khóa ở trường đại học. Ban đầu chỉ là những trao đổi về lĩnh vực mà chúng tôi có chung đam mê, dần dần tôi nhận ra mình và Nam có khá nhiều điểm chung, từ tính cách, quan điểm sống, đến cả suy nghĩ và hoàn cảnh gia đình. Tôi đã yêu Nam từ lúc nào không hay, cũng lờ mờ cảm nhận được tình cảm cậu ấy dành cho mình. Và thế, tôi đi yêu một người danong mới thay vì vợ mình.
Chúng tôi thường chat với nhau hàng giờ, nói đủ chuyện trên trời dưới bể. Nam khá nghe lời tôi nhưng cũng có khi bẵng đi cả tuần không liên lạc với nhau. Chúng tôi như đang chơi trò chơi thử thách sự kiên nhẫn của đối phương. Khi có ai đó chịu thua mà liên lạc trước thì lại chat chit, đi ăn trưa cùng nhau như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tất nhiên mọi chuyện cũng chỉ dừng lại ở mức bạn thân và cuộc sống hai mặt của tôi cứ diễn ra như thế. Hạnh phúc khi ở bên Nam và trở thành một người con hiếu thảo, người chồng tốt, người cha tốt khi về với gia đình nhưng luôn dằn vặt và đau khổ.
Có thể kịch bản cũ lặp lại, tôi sẽ tìm cách tránh mặt cậu ấy, trả lời điện thoại, tin nhắn, Zalo một cách hờ hững nhất có thể. Tôi cần bình tâm trở lại trước khi có thể coi cậu ấy là bạn như bình thường nhưng trong sâu thẳm trong trái tim mình, tôi muốn được một lần phiêu lưu trong tình yêu thực sự, được sống cho chính bản thân mình, mặc kệ những rào cản, những định kiến xã hội. Rồi Nam sẽ trở thành một cột mốc trong lòng tôi nhưng không biết tôi có còn dành tình cảm cho ai sau cậu ấy nữa không. Tôi còn chịu đựng được những chuyện tương tự đến bao giờ?
Quốc/Theo Vnexpress  

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

Sao anh lại dùng loại ấy...

Hưng lúc này tỏ vẻ hối hận: “Anh xin lỗi, anh chỉ muốn được ngồi bên em lâu lâu một chút vì từ mai em bận học thi nên chúng ta sẽ không được ngồi bên nhau nhiều, ai ngờ lại làm em không vào được nhà thế này. Hay là anh thuê nhà nghỉ cho em vào nghỉ tối nay nhé”.

Hưng và Nga yêu nhau được hơn một năm. Thấy bạn gái gần đây có vẻ lạnh nhạt Hưng nghi ngờ Nga đã có người khác. Hưng gặng hỏi thì Nga tâm sự: “Em không có ai cả mà chỉ là muốn tập trung cho việc học, năm nay là năm cuối rồi mà”.

Tuy người yêu đã nói vậy nhưng Hưng vẫn không tin. Hưng nghĩ Nga chê anh nghèo vì anh chỉ là một công nhân bình thường, sợ rằng đã có những chàng trai khác có điều kiện hơn đang tán tỉnh cô và có thể Nga đã lung lay. Hưng rất yêu Nga và cũng rất sợ mất Nga nên anh tìm mọi cách để giữ người yêu. Sau nhiều đêm suy nghĩ Hưng quyết định dùng kế “nhà nghỉ” để trói buộc Nga bên mình.

Tối ấy, Hưng rủ Nga đi chơi. Lúc đầu Nga từ chối vì người hơi mệt nhưng khi Hưng nài nỉ nhiều quá thì Nga cũng miễn cưỡng đồng ý. Đúng như kế hoạch đã định sẵn, Hưng đưa Nga tới một công viên cách xa chỗ trọ của Nga tới hơn 10km và cố gắng tìm cách giữ Nga ngồi chơi tới tận khuya. Nga giục về nhiều lần nhưng Hưng cứ tìm kế hoãn binh.


Mới chịu đưa Nga về song đến nơi thì chủ nhà trọ đã khóa cổng. Bác chủ dãy trọ của Nga rất khó tính. Tôi 10 rưỡi là bác khóa cổng, ai về muộn sau giờ ấy thì không thể vào nhà trọ được, nếu gọi cổng ban đêm là hôm sau chỉ có nước dọn dẹp đồ đạc chuyển đi. Nga chẳng còn biết làm thế nào, cứ đứng ngoài cổng khóc rưng rức.

Hưng lúc này tỏ vẻ hối hận: “Anh xin lỗi, anh chỉ muốn được ngồi bên em lâu lâu một chút vì từ mai em bận học thi nên chúng ta sẽ không được ngồi bên nhau nhiều, ai ngờ lại làm em không vào được nhà thế này. Hay là anh thuê nhà nghỉ cho em vào nghỉ tối nay nhé”.

Bạn bè Nga cũng chẳng có ai ở gần khu này để có thể đến ngủ nhờ nên Nga đành nghe theo lời người yêu thuê nhà nghỉ gần đó. Khi Hưng thuê phòng Nga không để ý nên không biết rằng người yêu đã thuê phòng cho hai người. Chỉ đến khi vào trong phòng rồi nhưng Hưng không chịu về mà bảo đau đầu muốn nằm nghỉ thì Nga mới lờ mờ đoán ra ý đồ của anh ta.

Lúc này cơ hội trời cho đã tới, Hưng lao vào dùng sức mạnh của thằng dan ong ghì chặt lấy Nga mặc cho Nga giãy giụa.
– Đêm nay em phải là của anh, anh không muốn thằng khác cướp mất em, anh không muốn em ngoại tình yêu kẻ khác.
– Anh buông em ra, em không thở được.
– Em đừng có lừa anh, anh không buông đâu.
Vừa nói Hưng vừa nhanh tay tháo từng khuya áo của Nga ra. Nga tưởng như đời mình thế là hết nhưng chợt trong đầu cô lóe lên một ý nghĩ, cô cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng nói với Hưng:
– Từ từ đã anh, thế anh đã mang bao chưa? Không mang bao có thai là anh phải cưới gấp đấy. Mà anh đã đủ tiền đâu mà cưới.
– Anh chuẩn bị hết rồi, em không phải lo.

Hưng vừa nói vừa rút chiếc bao cao su đã chuẩn bị sẵn trong túi quần ra cho Nga thấy. Nga cố gắng bình tĩnh để đánh lạc hướng Hưng:
– Vậy mà bọn bạn em cứ bảo trông anh thế khéo đêm tân hôn chẳng biết phải bắt đầu với vợ thế nào, ai ngờ anh cũng sành sỏi ra trò. Đi chơi với bạn gái mà anh cũng thủ sẵn bao cao su cơ đấy. Nhưng mà loại này của anh là loại bình thường, anh phải mua loại có gai ấy, nó mới…
Hưng tròn mắt, không ngờ Nga lại thông mấy vụ này tới vậy.
– Giờ muộn rồi, mua ở đâu được nữa.
– Anh muốn có em thì cũng phải chiều em chút chứ. Muộn thế này, em cũng chỉ biết ngồi đây đợi anh chứ biết đi đâu được bây giờ mà anh lo.

Nghe Nga nói thế Hưng nghĩ người yêu đã chịu qua đêm với mình nên cũng vội đi ra ngoài tìm mua bao theo đúng ý cô. Và chỉ chờ Hưng ra khỏi nhà nghỉ là Nga cũng ba chân bốn cẳng chạy thẳng về nhà trọ của mình gọi cổng ầm ĩ.

Hôm sau dù phải dọn dẹp đồ đạc để chuyển phòng trọ mới nhưng Nga thấy mình cũng còn rất may mắn vì đã thoát được cái “bẫy” của người yêu tối qua. Mặc Hưng van xin rối rít, Nga kiên quyết chấm dứt mối quan hệ với gã người yêu đê tiện này. Nếu không nhanh trí thì suýt chút nữa cô đã bị hắn hủy hoại cả đời con gái.

Theo tamsubuon
Xem thêm: tam su tinh yeu

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

Tình yêu của anh thô ráp nhưng đẹp đến lạ thường

Còn tôi, đôi khi vẫn cảm thấy chông chênh bởi thứ cảm xúc của mình. Tôi không muốn anh phải chịu thiệt thòi khi đến với tôi. Tôi hay nói rằng không tin anh nhưng thực chất người tôi không tin lại chính là bản thân mình. Tôi lo sợ không có nhiều thời gian dành cho anh. Lo sợ không thể làm một người vợ đảm trong khi công việc thường xuyên phải đi xa.

Món quà đầu tiên anh tặng cũng xấu xí và nhàu nhĩ nhưng tôi cảm nhận được nó rất thật, quan trọng là nó được làm từ chính đôi tay của anh. Anh là người dan ong khá chân thật và ấm áp. Anh là một kỹ sư điện, còn tôi lại là một biên tập viên, hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật, truyền hình. Hai con người với hai tính cách đối lập nhau, tính chất công việc cũng khác nhau, tưởng rằng rất khó để hòa hợp nhưng không. Chúng tôi hoàn toàn quên mất điều đó và chỉ biết yêu thương nhau nhiều hơn mỗi ngày.

Trước khi yêu nhau chúng tôi đã may mắn được trải qua giai đoạn mang tên tình bạn đẹp đúng nghĩa. Anh quan tâm tôi từ những điều đơn giản nhất, không cần phải nói ra anh cũng biết tôi thích gì và không thích gì. Nhiều lần anh khiến tôi không khỏi bất ngờ bởi những hành động vô tình của mình dành cho tôi. Anh là người đầu tiên quan tâm đến bữa ăn, giấc ngủ và sức khỏe của tôi. Mặc trời mưa gió anh vẫn bất chấp chạy đến khi tôi giận dỗi và lúc ốm đau. Anh chịu đựng cái tính ngang bướng lúc như bà già lúc lại như đứa trẻ con của tôi. Anh luôn nhường nhịn, không bao giờ để tôi phải tức giận. Anh nói chỉ muốn nhìn thấy tôi cười.


Anh lắng nghe mọi tâm sự từ quá khứ đến hiện tại của tôi, lắng nghe những giọt nước mắt của tôi. Anh tự nhận lấy trách nhiệm sẽ nắm tay tôi đi đến cuối con đường và sẽ là người bảo vệ tôi trong cuộc sống này. Anh từ chối việc bố mẹ muốn anh về quê làm việc chỉ là để được ở gần tôi, nhìn thấy tôi sau mỗi ngày làm việc mệt mỏi. Anh nói không muốn xa tôi và quan trọng là rất tin tưởng ở tôi.

Còn tôi, đôi khi vẫn cảm thấy chông chênh bởi thứ cảm xúc của mình. Tôi không muốn anh phải chịu thiệt thòi khi đến với tôi. Tôi hay nói rằng không tin anh nhưng thực chất người tôi không tin lại chính là bản thân mình. Tôi lo sợ không có nhiều thời gian dành cho anh. Lo sợ không thể làm một người vợ đảm trong khi công việc thường xuyên phải đi xa.

Chúng tôi đã lên kế hoạch hoàn hảo cho một chuyến đi chơi vào hai ngày cuối tuần, anh vô cùng hào hứng vì đây là lần đầu tiên chúng tôi đi chơi cùng nhau. Anh đã từ bỏ tất cả những bộn bề của ngày hôm đó để dành thời gian cho chuyến đi của hai đứa. Vậy mà tôi lại có lịch đi công tác đột xuất, tôi không từ bỏ công việc được như anh. Tôi thà từ chối chuyến đi còn hơn là bỏ bê công việc.

Tôi nhận thấy có chút buồn bã trong đôi mắt anh, cũng thấy nhói đau khi anh nói “Rồi anh cũng phải tập quen dần với điều đó thôi mà”. Có khi nào tôi đã quá ưu ái công việc mà quên mất anh cũng là người quan trọng đối với mình?

Tôi thường trách anh không biết lãng mạn nhưng tôi lại quên mất rằng anh là dân kỹ thuật chứ không phải dân làm nghệ thuật như mình.Bù lại anh lại rất chung thuỷu và biết yêu thương, anh không có tính lăng nhăng hay ngoại tình. Mọi thứ anh dành cho tôi đều thô ráp như chính con người anh vậy. Ngay cả món quà đầu tiên anh tặng tôi cũng vô cùng xấu xí và nhàu nhĩ nhưng tôi lại cảm nhận được nó rất thật và quan trọng là nó được làm từ chính đôi tay của anh chứ không phải được mua bằng tiền.

Chúng tôi có thể bên nhau cả ngày không biết chán, ngay cả khi không có gì để nói chúng tôi lại gây chuyện để cãi nhau cho “vui”. Tôi thích cái cách anh ngồi tập trung ánh mắt quan sát mọi hành động của tôi khi nấu ăn hoặc làm gì đó và quay lại hai đứa cùng mỉm cười với nhau.

Hạnh phúc đôi khi đến từ những điều đơn giản nhất và những khoảnh khắc giản dị đến vô thường ấy. Nếu gặp đúng người, đúng thời điểm thì có nghĩa là chúng ta đã chạm tới hạnh phúc. Sự khác biệt sẽ giúp chúng ta hiểu và học cách biết yêu thương một người là như thế nào. Mỗi ngày hãy dành cho nhau một chút quan tâm, lo lắng, một chút hiểu nhau… như vậy cũng đủ làm cho đối phương ấm lòng.

Cảm ơn anh đã đến và ở lại bên em. Chúng ta sẽ cùng nắm chặt tay nhau đi về phía cuối con đường anh nhé.

Tâm/Vnexpress



Thứ Năm, 16 tháng 7, 2015

Chỉ vì không hợp duyên mà cô ấy đòi hủy hôn???

Tôi rất yêu cô ấy, từ khi gặp cô ấy tôi luôn xác định đây là người con gái cuối cùng tôi yêu và sẽ cưới làm vợ. Vậy mà bây giờ mọi chuyện lại sinh ra như thế
Tôi không biết nên tamsu chuyện này với ai nữa, người yêu tự dưng cư xử lạ lùng khiến tôi không khỏi thắc mắc và băn khoăn. Tôi và bạn gái yêu nhau được hơn 2 năm, đã nhiều lần chúng tôi bàn đến chuyện làm đám cưới, nhưng vì nhiều lý do nên hôn lễ chưa được tổ chức. Tuy nhiên, hai gia đình đều biết chuyện, rất ủng hộ mối quan hệ của chúng tôi, gia đình cô ấy coi tôi như con cháu trong nhà và gia đình tôi cũng coi cô ấy như dâu con trong nhà. Thi thoảng cô ấy vẫn đền nhà tôi ăn cơm, thậm chí ngủ lại nhà tôi.
Tôi cũng đã tặng cô ấy nhẫn đính hôn, chúng tôi cũng đã nói với gia đình hai bên cuối năm nay bằng mọi giá hai đứa phải tổ chức đám cưới. Vậy mà đùng một cái cô ấy mang trả tôi nhẫn đính hôn và đề nghị chia tay với lý do hai đứa không hợp nhau, danong và phụ nữ mang tuổi như chúng tôi là không hợp duyên hợp số, cưới về không có hạnh phúc.
chuan-bi-cuoi-chia-tay-khong-hop
Chuẩn bị cưới thì người yêu đòi chia tay do không hợp duyên hợp số
Tôi không đồng ý, cũng không nhận lại nhẫn đính hôn nên cô ấy lại mang về, cứ tưởng chỉ là phút giận dỗi của con gái khi yêu nhưng không phải, cô ấy cắt mọi liên lạc với tôi, chặn số điện thoại của tôi, hủy kết bạn với tôi trên facebook, zalo và xóa hết những kỷ niệm của hai đứa. Tôi đến tận nơi gặp thì cô ấy tránh mặt, hoặc có gặp thì nói tôi chẳng ra gì.
Tôi rất buồn, nhờ người thân và bạn bè của cô ấy can thiệp nhưng cô ấy không nghe, cô ấy nói chúng tôi không hợp nhau nên quyết tâm chia tay. Tôi rất yêu cô ấy, từ khi gặp cô ấy tôi luôn xác định đây là người con gái cuối cùng tôi yêu và sẽ cưới làm vợ. Vậy mà bây giờ mọi chuyện lại sinh ra như thế, liệu có khi nào cô ấy đã ngoai tinh với người khác mà quyết tâm chia tay với tôi không?
Thắng
Xem thêm: những câu nói hay về cuộc sống

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2015

Tình giữ quá chặt, tình sẽ tan

Em gọi điện và tôi chẳng thèm bắt máy. Chỉ ba ngày sau em trở thành con người khác. Giờ em nói không muốn yêu, không muốn gặp tôi nữa, chỉ muốn ở một mình một thời gian.
Tôi và em quen rồi yêu hơn bốn năm, đủ để cả hai hiểu nhau hơn. Em là người con gái rất ngoan, biết suy nghĩ, lo lắng cho tôi và yêu tôi rất nhiều nữa. Tôi trong tay chẳng có gì, sự nghiệp dang dở, dẫu vậy em luôn bên cạnh động viên tôi. Trong khoảng thời gian đó chúng tôi có biết bao kỷ niệm đẹp. Những lúc khó khăn hai đứa chỉ có cơm rau và bát canh, cùng nhau rong chơi trên những nẻo đường, cùng làm những gì hai đứa thích, cùng bỡ ngỡ với tình yêu đầu, cùng nhau tamsu cuộc sống.
Yêu xa nên giữa chúng tôi có biết bao sóng gió, giận hờn. Lúc trước em còn bồng bột, đi chơi với người khác nhưng chưa đến mức nào. Em cũng kể tôi nghe và khóc, rồi tôi bỏ qua tất cả. Riêng tôi từ lúc quen em đến giờ chưa từng để ý người con gái khác, chưa từng đi riêng với ai cả. Tôi có thể tự hào vì mình là người chung tình.
Yêu xa nên chúng tôi tranh thủ từng chút thời gian để gặp nhau, có khi chỉ là một ngày. Đôi lúc em làm tôi buồn và giận vì em đi chơi với người khác,vì tôi nghi ngờ em ngoai tinh không chung thủy, vì em để người khác nắm tay, tôi chỉ muốn dừng lại nhưng trong thâm tâm vẫn yêu em lắm. Em lại chạy đến bên tôi, rồi mọi chuyện được giải quyết trong vòng tay của em.
yeu-em-nhung-toi-chi-quan-tam-toi-cam-xuc-cua-minh
Sự ghen tuông chỉ nghĩ đến cảm xúc bản thân đã vô tình trói buộc cô ấy
Yêu xa nên tôi luôn nghi ngờ em từ dạo đó. Tôi luôn lo lắng bị em lừa dối, cũng áp đặt em nhiều thứ nữa. Tôi cảm thấy mình chỉ biết ức hiếp và bắt nạt em, chưa hề nghĩ cho em nhiều như em đã nghĩ cho tôi. Tôi biết mình thật ích kỷ, chỉ muốn em là của riêng, thế giới của em chỉ có tôi. Nghĩ lại thật nực cười!
Yêu xa nên chúng tôi gọi điện, nhắn tin kể cho nhau nghe chuyện hàng ngày, không ngày nào không gọi, nó đã trở thành thói quen suốt bốn năm qua. Gần đây có lẽ do công việc nên thời gian em gọi cho tôi ít đi. Tôi lại không biết nghĩ cho em, chỉ biết trách móc và chọn cách giải quyết im lặng để em nhớ tôi nhiều hơn. Em gọi điện và tôi chẳng thèm bắt máy. Chỉ ba ngày sau em trở thành con người khác. Giờ em nói không muốn yêu, không muốn gặp tôi nữa, chỉ muốn ở một mình một thời gian.
Tôi đã hiểu ra mình bỏ mặc em quá nhiều trong thời gian dài. Tôi đã đến bên em, nói rất nhiều nhưng em vẫn quyết giữ ý định đó. Em bảo tôi rằng không cần ai nữa. Có lẽ tôi làm em quá mệt mỏi chăng? Tôi đã gặng hỏi em có chuyện gì nhưng em vẫn bảo không có gì cả. Thực sự tôi cũng không thể tin được sao em lại thay đổi như vậy. Tôi hiểu rõ tình cảm em dành cho mình lớn như thế nào. Giờ ngay cả nói chuyện với tôi em cũng không muốn nữa dù tôi vẫn cảm nhận được tình cảm em dành cho tôi. Không có em tôi không làm được gì cả. Giờ tôi mới nhận ra mình là thằng danong thật ngu ngốc và ích kỷ. Em bảo cho em thời gian để nghỉ ngơi nhưng tôi không làm được, điều đó rất khó đối với tôi. Tôi cần lắm một lời khuyên.
Nam
Xem thêm: những câu nói hay về cuộc sống

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

Giả vờ hỏng xe và bạn sẽ thấy được sự thật

Câu chuyện giả vờ hư xe máy dắt bộ để thử lòng bạn gái do thanh niên này tamsu lại như sau:
Sáng nay, em có chở đứa bạn gái đi Cửa Lò. Khi đi thì không sao, vui vẻ, hứng khởi, xuống đó cũng thế. Rảnh quá em lướt Facebook, vô tình đọc được câu: "Nếu xe máy hết xăng, bạn gái của bạn sẽ đi phía sau bao xa?"
Em bấm bụng sao mình lại không thử xem, nhưng vì xe vừa đổ xăng nên chắc giả vờ xe bị hỏng. Em chạy lại khóa xăng và gọi điện kêu nó về tầm trưa. Đi một đoạn đường Bình Minh, xe nó giật giật rồi dừng hẳn.
Em cũng giả vờ xem xét và rồi nói con bạn quyết định dắt xe tìm nơi sửa. Nó cũng tỏ vẻ không hài lòng cho lắm. Em hí hửng cúi mặt dắt xe đi trước, đi đoạn hơn 200m thì ngoảnh lại, thấy nó tụt khá xa, tay cầm điện thoại bấm bấm. Em bực quá, bật khóa xăng, vặn ga và phóng một mạch về Vinh, mặc cho nó í ới và gọi điện thoại mấy lần.
Em dừng chân tại quán Net trước Cao đẳng Sư phạm Nghệ An và viết mấy dòng này. Cảm thấy bản thân khá có lỗi, thôi thì anh nào ga lăng chạy xuống chở nó về cái.
Nếu mày có thấy dòng này thì tao xin lỗi, với lại lần sau cẩn thận với thái độ của mày.
de-thu-long-ban-gai-hay-gia-vo-hu-xe
Mình ngoảnh lại, thấy nó tụt khá xa, tay cầm điện thoại bấm bấm
Dân mạng đưa ra ý kiến khác nhau về câu chuyện trên. Trong đó, một số người cảm thấy hả hê vì cô gái sang chảnh bị bài học nhớ đời, song cũng có người chê trách hành động bỏ rơi bạn gái của chàng trai này. Còn một số thì lên án hành động đáng xấu hổ của cô gái này, thậm chí còn so sánh hành động này còn ghê gớm và đáng xấu hổ hơn cả kẻ ngoai tinh phản bội.
Cũng là câu chuyện liên quan đến chủ đề trên, một nam thanh niên khác kể lại:
Đang chở bạn gái của mình đi dạo trên phố trong một chiều cuối tuần mát mẻ. Bất ngờ có một cơn mưa ngang qua khiến xe bạn chết máy, hay một cây đinh quái quỷ nào ghim vào lốp xe khiến bạn chẳng còn cách nào khác ngoài dắt bộ.
Bạn thì hì hụi đẩy xe kiếm chỗ để vá, có đôi lúc ngoảnh lại đằng sau xem người con gái của bạn đi cách bạn bao xa?
Mình có một quán sinh tố nhỏ. Cứ sau mỗi ngày làm việc, mình có thói quen ngồi quay mặt ra đường, có khi ngồi kết sổ hoặc làm lon bia với thằng bạn thân và nhìn dòng người qua lại.
Cũng vì lý do đó mà không biết mình đã chứng kiến biết bao cặp đôi dắt xe dẫn bộ dưới lòng đường vì nhiều nguyên nhân. Nhưng có một điều làm mình chú ý rất kỹ: Rất nhiều trường hợp bạn nam dắt xe, còn phía sau là bạn nữ nhưng khoảng cách giữa hai người có vẻ khá xa. Cứ 10 là y 9 lần như vậy. Có người thì 5 m, có người thì 10 m, có người thì ở tít đằng xa.
Có người cầm điện thoại quẹt quẹt liên tục, người thì nhìn trên trời dưới đất ra vẻ chả liên quan gì với cái người dắt xe dẫn bộ đằng trước.
de-thu-long-ban-gai-hay-gia-vo-hu-xe1
Có người cầm điện thoại quẹt quẹt liên tục, người thì nhìn trên trời dưới đất ra vẻ chả liên quan gì với cái người dắt xe dẫn bộ đằng trước
Mình biết bấy nhiêu không đủ để đánh giá một con người, nhưng cũng phần nào nói lên một chút con người họ. Biết là lúc đó chuyện chẳng vui vẻ gì nhưng lúc khó khăn có người bên cạnh chẳng phải hơn sao? Là danong nhưng họ cũng cần chia sẻ khó khăn chứ?
de-thu-long-ban-gai-hay-gia-vo-hu-xe2
Có một số bạn nữ ích kỷ còn ngồi Ì ngay trên xe
Mình cũng không biết là nếu các bạn lâm vào trường hợp như vậy thì có cảm thấy tủi thân không? Sau đó có đem chuyện như thế này để hỏi lại người con gái của mình không? (ví dụ: Sao em đi xa anh vậy? Em sợ quê à?)
Duy nhất hôm qua lần đầu tiên mình thấy bạn nam dẫn bộ, còn bạn nữ đi bên cạnh còn khoác tay người yêu mình cứ như là đi tiệc chứ không phải xe hư. Tự nhiên nhìn họ mà mình cũng thấy vui lạ và ước thầm mình sẽ có người con gái như vậy.
Chắc chắn không riêng nam thanh niên này mà rất nhiều chàng trai cũng mong muốn có được bạn gái biết "đồng cảm cộng khổ" với mình và không tỏ thái độ sang chảnh như vậy.
Trong khi một cô gái tên Phương từng đi cách xa bạn trai dắt xe máy nhưng không cố ý, giải thích: "Không phải người con gái nào cũng có ý nghĩ như vậy cả. Đôi khi vì người con trai đi nhanh quá, tụi mình làm sao theo kịp. Chưa nói đến có người mang dép cao gót nữa thì làm sao mà đi kè kè bên bạn trai được. Mình cũng từng gặp trường hợp như thế rồi. Bạn mình dắt xe máy đi nhanh quá, bỏ lại mình lại phía xa. Mình thì đi theo không kịp nên cứ phải liên tục gọi ú ớ 'anh ơi, đợi em'".
Theo tintuc.vn
Xem thêm: những câu nói hay về cuộc sống

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

Tìm lại mái ấm cho cha...

Thời gian gần đây tôi thường từ chối tất cả các cuộc đi chơi vào tối thứ bảy hàng tuần để ngồi ở nhà và đón chờ chương trình Như chưa hề có cuộc chia ly rồi hồi hộp chứng kiến các gia đình ly tán, đoàn tụ.
>>> Những câu chuyện ngoai tinh 
Tôi năm nay 16 tuổi, tôi sống cùng bố và ông bà nội. Khi tôi sinh ra cho tới lúc tôi có thể nhận thức được thế giới quan xung quanh, tôi chưa bao giờ được biết đến từ “mẹ”. Cũng không một ai trong nhà kể cho tôi về mẹ của tôi. Mặc dù vậy, nhưng tôi không cảm thấy thiếu thốn tình cảm khi sống cùng mọi người. Vẫn có mọi người để tamsu mọi vui buồn cuộc sống, nên tôi cảm thấy khá đầy đủ về mặt tình cảm.
Chỉ có một điều duy nhất, dù tình cảm gia đình tôi rất tốt nhưng tôi luôn bị bạn bè xa lánh, hắt hủi dù tôi chẳng có bệnh tật gì và cũng chẳng làm tổn hại tới ai. Mãi bây giờ tôi mới hiểu, hóa ra bố tôi là một người con nuôi nhưng tôi chưa bao giờ hết tự hào khi kể về bố, kể cả những lúc bố làm tôi buồn nhất, bố vẫn là một người danong mẫu mực cho tôi noi theo.
co-nen-tim-lai-mai-am-thuc-su-cho-cha
bố vẫn là một người đàn ông mẫu mực cho tôi noi theo.
Bố tôi làm công nhân cầu đường, ngày nắng cũng như ngày mưa, bố lại tất bật theo đoàn hội trong xóm đi làm khắp nơi trong xã, huyện, tỉnh để lo cho 4 miệng ăn. Chưa bao giờ thấy bố phàn nàn, ông ít nói, lầm lũi nhưng vô cùng tình cảm. Điều duy nhất ông nói với tôi khi tôi lên cấp 2 đó là: "Bố chẳng có gì ngoài con, học thật tốt để thấy rằng con sinh ra là điều ý nghĩa".
Tôi có gạn hỏi về mẹ thì cả nhà đều nói với tôi rằng: “Con chỉ cần biết đến những người yêu thương con hiện tại, thế là đủ”.
Không ít lần tôi bắt gặp bố hút thuốc lá cả đêm nhìn về một nơi nào đó xa xăm và mang nặng u sầu. Liệu có phải bố cũng như tôi rất muốn tìm lại người đã thân sinh ra mình...
Thời gian gần đây tôi thường từ chối tất cả các cuộc đi chơi vào tối thứ bảy hàng tuần để ngồi ở nhà và đón chờ chương trình Như chưa hề có cuộc chia ly rồi hồi hộp chứng kiến các gia đình ly tán, đoàn tụ.
cha-cung-can-mot-mai-am2
Không ít lần tôi bắt gặp bố hút thuốc lá cả đêm nhìn về một nơi nào đó xa xăm và mang nặng u sầu
Tối thứ bảy nào tôi cũng nghẹt thở vì khóc và hạnh phúc khi thấy họ được gặp nhau sau bao ngày xa cách. Tôi đã nghĩ tới chuyện tìm nguồn gốc thật của mình nhưng tôi sợ làm ông bà nội của tôi bây giờ tổn thương. Ông bà đã chăm sóc, yêu thương bố con tôi còn hơn cả ruột thịt. Không chỉ vậy, ông bà cũng chỉ nuôi được một mình bố tôi. Điều đó làm tôi rất khó xử, tôi không biết có nên tiếp tục chuyện đó không nhưng ý nghĩ tìm được cội nguồn vẫn chưa bao giờ thôi thúc giục tôi.
Nhiều hôm xem xong chương trình tôi đã gọi điện tới Như chưa hề có cuộc chia ly nhưng khi nghe đầu dây bên kia alo tôi lại cúp máy. Tôi thực sự rất bối rối. Liệu tôi có nên tìm bà nội cho bố để cả gia đình tôi được đoàn tụ???
Băng Dương ghi/ Skcd
Xem thêm: những câu nói hay về cuộc sống

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2015

Vợ quỳ xin tha thứ khi phát hiện cô ấy ngoại tình

Ấy vậy mà tôi mới phát hiện ra vợ tôi ngoại tình chị ạ. Chỉ trong thời gian tôi bị khủng hoảng vì công việc mới và lúc đó tôi cũng hay cáu gắt với cô ấy, đến lúc tôi phát hiện ra được thì hai người đã có quan hệ khá sâu đậm rồi. Khi tôi biết mọi chuyện thì tôi đã gửi con về nhà ngoại và nói chuyện với cô ấy, cô ấy đã quỳ xuống, khóc lóc rất lâu và xin tôi tha thứ vì một phút dại dột
Bất đắc dĩ tôi mới viết thư cho chị bởi tôi không biết tìm lời khuyên của ai cho hợp lý. Tôi đang bế tắc trong cuộc hon nhan gia dinh này. Tôi đã kết hôn được 13 năm và có ba đứa con gái. Tôi là người yêu con nhưng ít nói nên việc dạy con chủ yếu là do vợ tôi, các con tôi cũng yêu tôi nhưng lại sợ bố vì tính tôi nghiêm khắc. Tiền nong lo cho vợ con tôi đều chu cấp đủ, không để vợ con thiếu thốn gì mặc dù gia đình tôi cũng không hẳn là giàu có, nhưng tôi nghĩ, cứ để cho vợ con có cuộc sống tốt đã rồi mọi thứ lo sau. 

  

Ấy vậy mà tôi mới phát hiện ra vợ tôi ngoại tình chị ạ. Chỉ trong thời gian tôi bị khủng hoảng vì công việc mới và lúc đó tôi cũng hay cáu gắt với cô ấy, đến lúc tôi phát hiện ra được thì hai người đã có quan hệ khá sâu đậm rồi. Khi tôi biết mọi chuyện thì tôi đã gửi con về nhà ngoại và nói chuyện với cô ấy, cô ấy đã quỳ xuống, khóc lóc rất lâu và xin tôi tha thứ vì một phút dại dột, cô ấy nói rằng họ chỉ vào nhà nghỉ và có chuyen tinh duc một lần duy nhất. Thật sự tôi đau, đau lắm, nhưng tôi cố hết bình tĩnh nói là sẽ cho cô ấy cơ hội nhưng không phải bây giờ.
Tôi đã ly thân với vợ trong hai tháng qua. Thật sự tôi còn yêu vợ tôi rất nhiều, tôi muốn tha thứ tất cả, nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện ngoại tình đó thì tôi lại phát điên. Chúng tôi sống lặng lẽ như cái bóng, cô ấy quan tâm đến tôi thì tôi lại khó chịu và nhiếc móc cô ấy, còn nếu cô ấy tỏ ra thờ ơ lãnh đạm thì tôi lại khó chịu vì nghĩ rằng cô đang nghĩ đến người kia. Cuối cùng vợ tôi đã gửi thư cho tôi và nói: “Bây giờ anh quyết định thế nào em cũng chịu, em không ca thán, nhưng đừng hành hạ nhau như vậy, còn con cái nữa. Nếu ly hôn xin cho em nuôi con”. Bây giờ cô ta còn nói về chuyện ly hôn chứ không phải tôi. Thật sự tôi rất rối. Tôi nên làm gì, tha thứ hay không? tôi không biết nên trút bỏ những tam su buon đau này để cho cô ấy quay lại hay như thế nào nữa.
Xem thêm: Những câu chuyện về tinh yeu gioi tinh hay

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

Vợ lạnh nhạt với cuộc sống gia đình

Với những gì tôi cảm nhận từ thái độ và sự thay đổi trong cách ăn mặc và bỏ bê gia đình, tôi khẳng định mình đúng. Tôi muốn thà mình kết thúc bây giờ để khỏi phải ảnh hưởng gì đến ai, tính khí tôi nóng nảy nếu tôi phát hiện được chuyện gì chắc tôi không kìm chế bản thân được và tôi sợ mọi chuyện vỡ lỡ con mất mẹ, cha vô tù thì khổ cho con tôi lắm.
Sau quá nhiều ngày suy nghĩ tôi đã quyết định phải tìm ai đó tamsu, tôi thực sự đang rất hoang mang và không biết phải quyết định chia tay hay là cố gắng níu giữ lại nữa. Tôi muốn ly hôn nhưng tôi không biết những gì tôi nói ra sau đây, các bạn thấy có đáng không, nhưng thực sự tình cảm tôi dành cho vợ ngày càng nhạt dần.
Vợ chồng tôi cưới nhau vừa đúng 5 năm. Chúng tôi có với nhau một cháu gái 3 tuổi kháu khỉnh và ngoan ngoãn. Vợ tôi, nhìn vẻ ngoài và cách cư xử với gia đình tôi, chắc không ai hiểu tại sao tôi muốn chia tay. Cô ấy ngoan ngoãn, sạch sẽ và hiền lành. Song tôi luôn cảm nhận cô ấy không yêu tôi: cô ấy không quan tâm tôi thích gì, muốn gì, không chu đáo trong chuyện ăn uống của tôi và không chăm lo cho con tốt như những người phụ nữ tôi biết. Con chúng tôi khó ăn thức ăn như thịt, cá nguyên miếng như bao đứa trẻ khác, nhiều lần tôi nhắc vợ nên mua về và xay nhuyễn để cho cháu ăn nhưng mỗi lần như thế vợ tôi ừ mà chẳng làm hoặc là tỏ thái độ không vừa ý. Ngày rảnh tôi tự tay làm để cho vợ thấy là tôi muốn thế nhưng chỉ dừng lại ở chỗ vợ khen ngon và khéo chứ vợ không làm theo.
Tôi không thể hiểu nổi vợ có yêu mình hay không
Tôi không để vợ thiếu thốn, trước kia vợ chưa đi làm tôi lo vợ học thêm bằng cao hơn để dễ xin việc và cô ấy đã đi làm được gần 1 năm. Cũng từ đấy tôi thấy vợ thay đổi nhiều. Nhất là chuyện vợ chồng, vợ tôi cứ lên giường là ngủ tới sáng, có chăng thì cứ nằm cho tôi mặc sức muốn làm gì thì làm còn cô ấy ngủ. Hoặc lắm lúc cao hứng vợ chồng đang quan hệ thì cô ấy nằm im và hối nhanh lên ra đi còn ngủ(???!!!!!). Thú thật tôi không còn hứng thú gì, nhiều lần tôi cũng phản ứng để vợ nhận thấy mình sai, vợ xin lỗi rồi đâu lại vào đấy, một tháng nhiều lắm thì 5, 7 lần nhưng là do tôi tự làm.
Cơ quan vợ tôi, hàng tháng phải đi công tác 2 ngày đến chi nhánh chính, nơi đó lại là quê của tình cũ của vợ tôi. Những lần đầu tôi không nghĩ gì vì thấy vợ cũng không có thái độ gì lạ nhưng vì đời sống vợ chồng ngày càng nhạt nên tôi sinh hoài nghi, tôi xem điện thoại vợ thì thấy lưu số mới của người yêu cũ lại (số cũ tôi đã xoá ở máy cũ của vợ và đưa máy tôi cho vợ xài từ ngày máy vợ hư). Mặc dù tôi không phát hiện được gì nhưng thâm tâm tôi nghĩ chắc có gì đó chẳng lành vì tôi đã xoá số người yêu cũ của vợ công khai trước mặt vợ để biết tôi muốn gì nhưng sao vợ tôi lại có số mới và lại lưu lại? Đến với tôi, vợ tôi chẳng còn trong trắng, mặc dù cô ấy không thừa nhận và luôn nói mình còn trong trắng nhưng với người danong từng trải như tôi thì tôi biết. Tuy nhiên tôi bỏ qua, chỉ mong vợ sống thật tốt, yêu thương tôi và vun vén giadinh là đủ, nó nhạy cảm nên tôi không muốn tranh cãi với vợ làm gì về chuyện này.
Hiện giờ thì theo cảm tính, tôi mơ hồ nhận thấy vợ tôi đang còn qua lại với người cũ nhưng tôi chưa có bằng chứng rõ ràng. Song, với những gì tôi cảm nhận từ thái độ và sự thay đổi trong cách ăn mặc và bỏ bê gia đình, tôi khẳng định mình đúng. Tôi muốn thà mình kết thúc bây giờ để khỏi phải ảnh hưởng gì đến ai, tính khí tôi nóng nảy nếu tôi phát hiện được chuyện gì chắc tôi không kìm chế bản thân được và tôi sợ mọi chuyện vỡ lỡ con mất mẹ, cha vô tù thì khổ cho con tôi lắm.
Từ nhỏ tôi đã không có được tình cảm của cha, nên tôi sợ nhất con tôi sẽ lại giống tôi. Tôi luôn tâm niệm rằng dù có hy sinh tất cả, khổ cực đến mấy tôi cũng không thể bỏ con tôi được, cũng không bao giờ muốn phải ly hôn để con khổ. Nhưng thực sự ngay lúc này tôi rất hoang mang và lo lắng. Sống tiếp thì sao đây, cuộc hôn nhân lệch pha tình dục (có thể do vợ tôi không ham muốn hoặc muốn dành cho tình cũ, không muốn cho tôi đụng vào). Vợ thì hời hợt vô tâm. Tình cảm thì nhạt nhẽo dần. Thử hỏi tôi phải làm sao? Anh em nào có hoàn cảnh giống tôi xin giúp tôi gỡ rối và nên làm gì? Rất mong các anh em chia sẻ. Xin cảm ơn!

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

Mình tôi lặng lẽ yêu em

Hình như mọi chuyện nó cứ êm đềm quá, phẳng lặng quá. Nó không hề hợp với tính cách của tôi và em. Quả đúng như vậy, tôi đã mất em, để em cảm thấy tôi không còn thú vị nữa, không còn cháy như ngày đầu. Để rồi ngày em nói em suy nghĩ lại chuyện của đôi ta, tôi không ngần ngại đồng ý. Tôi ân hận, hận cả đời này sao không níu em lại. Để rồi lạc mất em.
Nhìn thấy em đi bộ ngoài đường mà lòng tôi quặn lại, chẳng thể đến gần. Em xa tôi quá rồi. Tôi biết em căm thù tôi.
Cũng đã gần một năm trôi qua. Thời gian trôi qua nhanh thật, quay lưng nhìn lại tôi vẫn cứ ngỡ như mới ngày hôm qua. Tôi vẫn nhớ bóng dáng ấy, mái tóc và nụ cười em, cái nheo mắt nhăn mày - để rồi hôm nay thoáng nhìn thấy em giữa dòng người tấp nập trên phố, tôi như chết lặng.
Tôi còn nhớ như in cái lần đầu tiên tôi gặp em. Hôm đó là một buổi sáng đầu hè, nó oi bức và khó chịu làm sao. Nhận được cuộc gọi từ số máy lạ phá tan giấc ngủ mơ màng của tôi. Giọng nói em nhẹ nhàng và ngọt ngào khiến tôi không thể nổi cáu được. Vật lộn bật dậy tôi với vội lấy cái CD mà đêm qua in hộ cho ai đó mà tôi được nhờ.
Em nổi bật giữa cái nắng hè chói chang, giây phút đó tôi chỉ có thể mỉm cười trao cho em CD rồi quay lưng vội bước đi. Thực sự tôi rất bối rối, cũng chưa thể nói là rung động, càng không phải là yêu từ cái nhìn đâu tiên. Mà tôi cũng chẳng thể giải thích được tại sao lại như thế. Nụ cười cảm ơn như ánh nắng gắt của em tôi sẽ nhớ mãi.
Rồi cái sự bối rối đó dần dần cũng bị lãng quên theo thời gian. Chợt một ngày nọ tôi có được facebook của em. Thú thực chưa bao giờ tôi nhấn một nút lời mời kết bạn mất nhiều thời gian như thế. Lướt qua album ảnh, tự nhiên nụ cười nở trên môi. Tôi biết trái tim này đã thuộc về em rồi. Nhưng trớ trêu thay, em vẫn còn đang rất hạnh phúc bên người yêu thủa phổ thông. Tôi chỉ biết lặng lẽ theo dõi em từ xa, âm thầm follow tất cả hoạt động của em. Lặng lẽ yêu em, lặng lẽ sát theo em.
toi-van-se-chon-em1
Tôi thương em, em khóc và tôi cũng đã rơi lệ
Bây giờ nghĩ lại, tôi thầm cảm ơn cái buổi sinh nhật của J. Đó là lần đầu tiên được gặp em một cách đường đường chính chính, mặt đối mặt. Câu đầu tiên em nói khi tôi bước chân vào buổi liên hoan "Vào 3 ra 7". Tôi vẫn không hối hận khi đã yêu em. Rồi từ đó tôi quyết định sẽ trò chuyện với em nhiều hơn.
Thế nhưng trời đâu có giúp tôi. Em thất bại trong tình cảm, nhưng lại nhanh chóng đã có người danong khác thay thế người bạn phổ thông ấy. Tôi lại chỉ biết lặng lẽ yêu em.
Rồi tôi phải cảm ơn ngày 20-10 năm ấy. Nhân ngày này, có cái cớ mấy anh em bạn bè lại tụ họp, lại được quây quần chén đầy chén vơi. Hôm đó em rất xinh, tôi còn nhớ rõ em là người pha Redbull vào rượu của tôi và J. Để rồi ai cũng phải say quằn quại.
Thấy chúng nó kể rằng, lúc em đi về tôi còn lảm nhảm là tôi yêu em, yêu em rất lâu rồi. Sau hôm đó tôi lại như được tiếp dũng khí để nhắn tin cho em. Quan tâm hỏi thăm người con gái mà lòng tôi yêu say đắm. Tôi còn nhớ rõ ngày 25 tháng chạp năm ấy, tôi chạy khắp Hà Nội để mua pháo bông cho em đốt giao thừa trước khi tôi về ăn Tết với gia đình.
Tết đó tôi rất nhớ em, lúc nào cũng chỉ nghĩ về em. Rồi tôi cũng phải thầm cảm ơn thằng cướp đi wave @ xanh ngọc trên phố Lê Đại Hành đã cướp điện thoại của em. Tôi nhớ như in chiều hôm đó, đang ngồi học J quay ra đưa điện thoại mặt nó rất tươi. Nhưng đầu dây bên kia cất lên giọng nói của em: "Em bị giật điện thoại ở Lê Đại Hành".
Tôi mới chỉ nghe thế thôi cũng chẳng hỏi em ở đâu, trốn học phi thẳng đến. Lân la gọi lại số em gọi cho J người ta bảo em đi rồi. Ngồi cafe chờ chưa được 5 phút mà đã thấy bồn chồn đến nỗi phải chạy ra công an phường tìm em. Như duyên trời sắp đặt, em ngồi đó, khuôn mặt ánh mắt buồn của em. Nhìn thấy tay em xước tôi chẳng khỏi xót xa tức tốc chạy qua đường mua urgo cho em. Nói thật lần đầu tiên cầm tay em, tuy hơi trớ trêu nhưng tôi cảm thấy hạnh phúc rất nhiều.
toi-van-se-chon-em2
Tôi vẫn sẽ chọn em...
Rồi ngày Valentine em nói phải ở nhà không nên đi vì đông, tôi mỉm cười vì em đã cho tôi cơ hội thật rồi. Đón đưa mãi rồi em cũng cho tôi vào nhà gặp mẹ em. May mắn sao bác lại rất quý. Thực sự tôi đã coi bác là mẹ, là người tôi có trách nhiệm phải chăm lo. Chưa bao giờ tôi thấy tôi phải nghiêm túc và có trách nhiệm như lúc đó.
Rồi lúc em kể về chuyện em bỏ đứa bé, về sự hèn hạ của gã sở khanh. Tôi thương em, em khóc và tôi cũng đã rơi lệ. Tôi chỉ biết tamsu cho em vơi đi nỗi đau. Tôi hứa với lòng sẽ luôn che chở em không để ai bắt nạt em nữa. Tôi biết em đã rất mặc cảm vì không còn trong trắng khi đến với tôi, nhưng tôi không quan tâm, tôi mù quáng yêu em. Em đã quá đau khổ rồi, còn cớ gì để tôi phải làm em phải đau khổ nữa?
Từ lúc chính thức yêu em đến bây giờ tôi vẫn luôn bênh vực em dù cho có ai nói ra nói vào. Thực sự tôi mất rất nhiều bạn trong thời gian yêu em. Mấy đứa bạn tôi luôn chê trách tôi đã quá nuông chiều em. Họ còn nói: "Có ngày mày trắng mắt ra".
Ngày tôi đứng trước ODC karaoke tôi đã nghĩ - mình có thể tha thứ cho cô ấy, chỉ là men rượu làm mờ đi lý trí của cô ấy thôi. "Hôm nay em hút shisha, thơm lắm!" - giọng em phả ra cùng với hơi nồng men rượu. Giá như tôi có thể dừng lại và quát em một trận thì đã không như ngày hôm nay.
Tôi và em đều rất thích tự do, tôi tôn trọng quyền cá nhân của em, nhưng hình như em coi đó là sự hèn hạ bạc nhược của thằng đàn ông. Tôi đã sai khi nghĩ rằng em hãy cứ làm điều mà em thích đi. Nhiều đêm đứng chờ em dưới Thái Phiên, tôi cũng suy nghĩ về tương lai của cuộc tình, nghĩ vu vơ nhiều lắm. Nhưng rồi nghĩ hoài tôi lại quay ra đếm số lần thang máy lên xuống.
Tôi nhớ như in em tự hào kể chuyện mọi người trên rạp đồn nhau câu chuyện về một người đàn ông 2h đêm đứng chờ người yêu giữa trời mưa gió. Vui lắm chứ, có thương em yêu em vô hạn tôi mới không cần quản thời gian.
Hình như mọi chuyện nó cứ êm đềm quá, phẳng lặng quá. Nó không hề hợp với tính cách của tôi và em. Quả đúng như vậy, tôi đã mất em, để em cảm thấy tôi không còn thú vị nữa, không còn cháy như ngày đầu. Để rồi ngày em nói em suy nghĩ lại chuyện của đôi ta, tôi không ngần ngại đồng ý. Tôi ân hận, hận cả đời này sao không níu em lại. Để rồi lạc mất em.
Thế rồi, em vụt mất như ánh dương buổi chiều tàn. Để rồi tôi mải mê chạy theo cố với lấy em. Nhưng quá xa rồi. Tôi biết tôi là cái gai trong mắt em, em ghét tôi đến nỗi tôi trông mẹ em ở viện thì em không vào, có tôi thì không có em. Em chặn facebook, chặn sms, chặn cả điện thoại, cắt đứt mọi liên lạc. Em dựng một bức rào cao đến nỗi tôi chẳng thể nào vượt qua được.
Nhìn thấy em đi bộ ngoài đường mà lòng tôi quặn lại nhưng tôi chẳng thể đến gần em. Em xa tôi quá rồi. Tôi biết em căm thù tôi vì tôi can thiệp quá sâu vào chuyện của em với mẹ em, chuyện tài chính của giadinh em. Tôi xin lỗi em. Tôi chỉ nghĩ giúp được gì cho em thì giúp thôi.
Tôi chỉ buồn cho chuyện tình dang dở của chúng tôi. Bây giờ nếu được chọn lựa lại, tôi vẫn sẽ yêu em dù cho có thể nào đi nữa. Trọn đời yêu em!
Theo Trithuctre
Xem thêm: Những câu truyen ngan tinh yeu hay nhất 

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

Cay đăng chồng đi gội đầu để ngoại tình


Thực sự là chị không thể chấp nhận được những gì chị đã nghe, đã thấy. Chồng chị bồ bịch khiến người ta có bầu 8 tháng khi chị cũng mang bầu 9 tháng. Thảo nào, anh chăm chỉ đi cắt tóc, gội đầu đến thế, cứ chiều chiều anh lại lấy cái cớ ấy để đi đều như vắt chanh. Chị thấy mình thật quá ngu ngốc mà không bao giờ nghi ngờ hay đề phòng gì
Anh chị đều là công chức nhà nước, sáng đi làm tối về. Anh chị yêu nhau khá lâu mới tiến tới hôn nhất. May mắn là hai bên gia đình đều có điều kiện nên sau khi cưới nhau ông mua cho anh chị căn nhà ba tầng giữa thủ đô. Nhà cửa có sẵn, lương bổng cũng ổn định nên hầu như anh chị không phải lo lắng nhiều về kinh tế, cơm áo gạo tiền. Tuy nhiên điều làm chị hạnh phúc nhất vẫn là người chồng của mình.
Anh hơn chị 4 tuổi, anh có vẻ bề ngoài khá đẹp trai, trang nhã và lịch sự. Ấy thế nên ngày yêu anh chị cứ sợ anh sẽ lăng nhăng và không làm chủ được bản thân khi lúc nào cũng có nhiều cô gái vây quanh anh. Thế nhưng, khác với những gì người ta nghĩ, anh lại rất chín chắn và nghiêm túc trong chuyện tình cảm. Chưa bao giờ anh khiến chị phải buồn, phải ghen với người con gái khác. Anh luôn biết cách tạo niềm tin tưởng tuyệt đối nơi chị bằng hành động của mình. Đó chính là điều quan trọng để chị tiến tới hôn nhân.
Chị cũng là người phụ nữ khá xinh xắn, sắc sảo và đảm đang. Lấy chồng về rồi, chị luôn cho chồng những bữa ăn ngon, những lần rời khỏi nhà thật tươm tất và lịch sự. Với chị chăm sóc chồng là điều khiến chị hạnh phúc nhất.
Ai ai cũng ngưỡng mộ hạnh phúc của hai vợ chồng chị. Sáng anh chở chị đi làm rồi mới đến cơ quan, chiều anh đón chị đi chợ rồi về nhà cùng chị nấu cơm. Có những hôm anh tranh thủ ra đầu ngõ đi cắt tóc, gội đầu, lấy ráy tai thì chị nấu cơm, dọn dẹp và chờ chồng về. Cả hai cùng hạnh phúc với những ngọt ngào và tình yêu dành cho nhau.
Hạnh phúc của anh chị dường như nhân lên gấp bội khi chị thông báo mình đã mang thai. Anh mừng rỡ như một đứa trẻ có quà mới và ôm chầm lấy chị hạnh phúc. Chị vui mừng tâm sự báo tin vui cho mọi người. Anh chị cẩn thận, chu đáo chuẩn bị từng thứ để chào đón đứa con đầu lòng, là kết tinh tình yêu sâu sắc của anh chị.
Chỉ còn một tuần nữa chị sẽ sinh con. Chị đang cố gắng kiểm tra lại mọi đồ dùng và chuẩn bị tâm lý để lâm bồn. Tiếng chuông nhà vang lên, chị nặng nề bước từng bước ra mở. Chị hơi bất ngờ vì đó là cô nhân viên cắt tóc, gội đầu ở đầu ngõ. Chưa kịp chào hỏi gì, cô ta đã xả vào mặt chị: “Chị sắp sinh rồi phải không? Đứa con trong bụng tôi đây cũng là con của chồng chị, 8 tháng rồi và cũng là con trai. Chồng chị phải chịu trách nhiệm với tôi và đứa con này. Tôi đến để thông báo cho chị biết thế thôi.”
Chị nghe như có sét đang ngang tai khiến chị choáng váng, tim chị như có một con dao nhọn hoắt đâm sâu thăm thẳm. Chị ngã quỵ và bất tỉnh ngay tại chỗ. May mắn mẹ chị đến thăm con gái kịp thời nên đã đưa chị đi cấp cứu. Vì cú sốc tâm lý, sức khỏe chị giảm sút nghiêm trọng. Chị sinh non mất 1 tuần trong tình trạng tâm lý, sức khỏe bất ổn.
Tỉnh dậy sau ca mổ, chị kiên quyết không nhìn mặt chồng cũng như không cho anh ta gặp mặt con. Thực sự là chị không thể chấp nhận được những gì chị đã nghe, đã thấy. Chồng chị bồ bịch khiến người ta có bầu 8 tháng khi chị cũng mang bầu 9 tháng. Thảo nào, anh chăm chỉ đi cắt tóc, gội đầu đến thế, cứ chiều chiều anh lại lấy cái cớ ấy để đi đều như vắt chanh. Chị thấy mình thật quá ngu ngốc mà không bao giờ nghi ngờ hay đề phòng gì. Giờ thì nỗi đau ngập tràn trong tim chị.Bao nhiêu tam su buon giờ cứ thi nhau đè nén. Người chồng đó đã nhẫn tâm phá tan đi tổ ấm hạnh phúc của chính mình, đã trà đạp lên tình yêu và niềm tin của chị suốt bao năm tháng qua.
Chị không biết phải làm gì khi đứa con mới chỉ vừa sinh ra. Chị không muốn gia đình tan vỡ, con thiếu đi tình yêu thương của cha nhưng cũng không thể chấp nhận được sự phản bội và lừa dối ấy.

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

Đêm buồn ta với ta...



Đêm là lúc ta sống chân thực nhất
Bao tam su buon cố chôn chặt bấy lâu
Được tuôn ra cùng đêm tối đậm màu

Không ai biết ta gục đầu thầm khóc.
Đêm là lúc biết bao nhiêu khó nhọc
Cứ thản nhiên thành tiếng nấc nghẹn ngào
Bởi lúc này trông xấu xí ra sao
Cũng được đêm nuốt vào và che chở.
Đêm là lúc ta buông dài hơi thở
Cho đớn đau kìm nén được vỡ òa
Bao tâm sự cứ thế vỡ tan ra
Ta chẳng lo có ai cười ta cả.
Đêm là lúc dừng đôi chân hối hả
Để nghĩ suy đã vấp ngã bao lần
Để mắt buồn ngân ngấn lệ và tuôn
Để ta sống không một phần giả tạo.


Lời hứa thủy chung


Bữa tối. tr0ng 1 quán cafe . khá sang trọng Tôi 1 và cô gái ngồi đối diện tâm sự với nhau.
- Cô gái đang cầm 1 ly rượu... có vẽ cô hơi say...tôi ngĩ thế
- cô đã qua bắt truyện với tôi.................. và chúng tôi đã nói truyện..với nhau hàng tiếng đồng hồ.....nói đũ thứ chuyện trên đời...
- nhưng toàn cô ta nói....tôi chĩ khẽ cười.....Ậm Ừ....rồi Gật gù....
rồi lại cười.....như 1 thằng ngố vậy...
Lúc này cô đã say thật.... rồi...
- bỗng cô cầm cốc rượu trong tay và nói với tôi : "Em yêu anh".
- tôi Chợt Khẽ xững sốt . khuôn mặt lơ ngơ. bàn tay xoay xoay Cái gạt tàn thuốc... và nói đứt quãng: "Anh có vợ rồi". A....A.....Anh Không Thễ.......................!!!
-" cô vội nhìn thẵng vào đôi mắt cũa tôi nói Lớn hư quát....Em ..Em !! không quan tâm, em chỉ không cần biết tình cảm của anh. dành ch0 người đó như thế nào....E chĩ biết EYA.... Anh có yêu em không?" cô lại nói lớn vào mặt A ta.....
- Chàng trai ngẩng đầu, thờ người .... Im Lặng...Tr0ng đầu Anh ta đang ngĩ ngợi 1 điều gì đó ..A ta Bỗng quan sát cô gái ngồi đối diện mình Tầm .24 tuổi, trẻ trung, Rất xinh Đẹp....đôi mắt t0 biết nói...bờ môi gợi cãm...và 1 làn da trắng mơn mỡn như bùng ra sữa...và có lẽ cô là 1 người có ý chí. Cơ thể tràn đầy sức sống, đôi mắt sáng và biết nói, đó thực sự là một cô gái tuyệt vời. đúng như mẫu người tôi hằng a0 ước.......!
-- Nhưng ...Nhưng....... Thật đáng tiếc...Tôi...Tôi....
suy ngĩ tôi cứ luẫn quẫn như vậy... tôi cũng 0 biết tôi đang ngĩ gì ..
-" Bỗng cô lại nói ... nhưng lần này nói 0 lớn như mấy lần trước. -
cuối cùng cũng không đợi được, nói thêm một câu. Nếu anh cũng yêu em, em sẽ là người tình của anh". 0k ...
Tôi Lại Bị chấn động .. nên người cứng ngắc như khúc gỗ. .... -"Nhưng anh yêu vợ anh". tôi nhìn thẵng vào cặp mắt cô ấy trả lời một cách cương quyết. ....
cô gái ? nhẹ .. -"Anh yêu cô ấy ư? Anh yêu gì chứ? Cô ấy bây giờ chắc đã già đi nhiều, chẳng thấy mặt bao giờ. Nếu không thì tại sao không thấy anh đưa cô ấy đến trong các bữa tiệc của công ty….?"
Cô gái vẫn tiếp tục nói, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của chàng trai cô gái liền từ bỏ những ý nghĩ trong đầu mình.
-"Em yêu anh vì cái gì?". Chàng trai lên tiếng.
-"Trưởng thành, khẳng khái,nam tính, biết quan tâm đến người khác, và còn nhiều nữa. Dù sao thì anh khác hẳn với những người đàn ông em đã từng gặp, anh rất đặc biệt". Rất đặc biệt
-"Em biết ba năm trước anh như thế nào không?". Chàng trai châm điếu thuốc nói.
-"Em không biết. Em không quan tâm cho dù anh có từng ngồi tù hay là 1 lằng an xin ăn cướp đi chăng nữa". e không quan tâm
- tôi nhẹ gọng nói "Ba năm trước, anh chỉ là người con trai tầm thường trong mắt em bây giờ". Chàngtrai không để ý đến cô gái, tiếp tục nói.
"Một người tốt nghiệp đại học bình thường, công việc không thuận lợi, suốt ngày uống rượu, cáu bẳn. Không quan tâm đến chuyện yêu đương, hàng tối còn hay đi tìm gái bán hoa, bị công an bắt."
-"Vậy tại sao…." Cô gái trở nên hứng thú với câu chuyện, muốn biết điều gì đã làm chàng trai thay đổi.
-"Vì cô ấy à?"
-"Ừ". Tôi Khẽ Nói
-"Cô ấy hình như thấu hiểu được nội tâm của anh. Đã dạy anh rất nhiều điều, khiến anh không còn quan tâm đến những cái đã mất, không quan tâm đến những chuyện ngay trước mắt, mà cố gắng hoàn thiện mình.
Trước mặt cô ấy, anh như đứa trẻ chẳng hiểu sự đời. Lúc đó thật kỳ lạ, tính khí bướng bỉnh của anh biến đâu mất hết, anh bị cô ấy thuyếtphục. Nghe theo lời côấy, chấp nhận thực tại, anh biết mình vô dụng nên làm việc chăm chỉ. Cuối năm ấy, công việc khởi sắc, anh và cô ấy liền kết hôn".
Chàng trai gẩy tàn thuốc, tiếp tục nói.
-" Lúc đó thực sự là những tháng ngày vất vả.Hai người, một chiếc giường, đồ đạc trong nhà chẳng có gì. chẵng có gì là giá trị.... Em có biết không, lấy nhau được một năm rồi mà anh mới mua được cho cô ấy cái nhẫn từ khoản tiền cả nửa năm tiết kiệm được đấy. Tất nhiên số tiền này do cô ấy tiết kiệm mà có, nếu cô ấy biết được thì chắc chẳng dám để anh mua đâu."
"Khoảng thời gian đó, do anh hút thuốc, uống rượu nên sức khoẻ không tốt. Mùa đông đến,tối nào cô ấy cũng nấu cho anh một bát canh nóng trước khi đi ngủ. Mùi vị đó chỉ có cô ấy mới làm được."
Chàng trai trầm ngâm nghĩ về ký ức mà quên mất thời gian, vẫn tiếp tục kể về những chuyện đã qua. Và cô gái cũng không có ý cắt ngang câu chuyện, vẫn lắng nghe. Lúc chàng trai chú ý đến thời gian, đã là 10h đêm.
-"À, xin lỗi em nhé, anh chẳng chú ý đến thời gian gì cả, đã muộn thế này rồi cơ à?" Chàng trai cười nhạt nhẽo và xin lỗi cô gái.
-"Bây giờ em đã hiểu rồi chứ? Anh không thể nào và cũng sẽ không làm những chuyện có lỗi với cô ấy".
‘Vâng em hiểu rồi. Vậy là em đã thất bại rồi. Em tâm phục khẩu phục rồi." Cô gái thất vọng và lắc đầu nói. "Chỉ có điều, đến độ tuối của cô ấy, em sẽ còn tốt hơn cả cô ấy."
-"Ừ. Nếu thế thì em còn có thể tìm được chàng trai tốt hơn mà, đúng không?".
-"Muộn rồi, cơm canh ở nhà chắc cũng đã nguội cả, anh đưa em về nhé." Chàng trai đứng dậy tỏ ý muốn đưa cô gái về.
-"Không cần đâu, em tự về được mà". Cô gái xua tay nói."Anh về đi, đừng để cô ấy lolắng". Chàng trai cười rồi quay lưng ra về.
"Cô ấy đẹp không?"
"Đúng thế. Cô ấy rất đẹp". nhưng 0 = E
Bóng chàng trai mờ dần trong màn đêm, để lại cô gái với ánh nến chói loà trong đêm tối.
Chàng trai về đến nhà, mở cửa và bước vào phòng ngủ,bật đèn lên.
Chàng đi đến mép giường và ngồi xuống.
"Bà xã, đã là người thứ tư rồi. Em đã làm gì mà khiến anh thành người tốt thế này,nhiều người thích anh quá rồi. Làm không tốt thì chắc anh sẽ thay lòng mất. Sao lại khiến anh thành người tốt thế này , sao em nỡ ra đi trước chứ? Anh, anh một mình cô đơn quá à…"
Chàng trai lặng người đi và nói không thành tiếng. Những dòng 
tam su buon lại trào dâng trong lòng. 
Nước mắt từng giọt, từng giọtlăn dài trên máchàng trai, rơi xuống khung ảnh trong lòng bàn tay chàng trai. Dưới ánh đèn mờ, trong bức ảnh cũ hiện ra nét mặt dịu dàng của mộtcô gái đã quá cố...
đúng rồi....vợ tôi....người c0n gái tôi yêu.............đã mất.....
cô đã mất vào cái ngày mà chúng tôi đi hưỡng tuần trăng mật.....
Làm sa0 ư ....1 tai nạn......1 chiếc ô tô ..............Đáng Lẽ Tôi đã chết......
- nhưng cô ấy.....đã la0 mình hất mạnh tôi ra và....
- và.........tôi .... nhìn lại .......... 1 vũng máu .......kế bên vũng máu đó là vk tôi.....cô đã bị xe đâm vào và biến dạng.... mất 1 bên sọ... chân trái bị gãy làm nhiều khúc..........mà máu máu...xung quanh rất nhiều máu......
- đó là những gì tôi thấy.......sau đó tôi đã bất tĩnh ...hôn mê.....3 . ngày liền......
- và các bác sĩ đã cứu sống tôi........và kễ lại ch0 tôi nge....về chuyện gì đã sãy ra.....
........
- tôi hét như điện dại.....tại sa0.....tại sa0........ ông trời lại trớ trêu như thế cơ chứ.... sa0 không đễ tôi chết ....tôi chết cùng E cơ chứ....tại sa0....người chết không phãi là tôi....mà là em cơ chứ.....
tại sa0 tại sa0 tại sa0 cơ chứ.........chúng mình vừa cưới nhau mà Em....ba0 niêu những hoài bão A và E những ngôi nhà .....rồi những đứa c0n cũa chúng mình......E nói....
- Lúc Đó A sẽ đi làm kiếm tiền về......còn em nội trợ và nuôi dậy những đứa con cũa chúng mình..........Mà.....
- tại sa0 tại sa0 cơ chứ...lúc đó tôi hét lên nư điên dại....
- tôi tính tự tữ............nhưng .... nhưng......không.....
E ỡ trên trời sẽ 0 muốn tôi Làm thế...quã là ngu ngốc.....E hã hi sinh vì tôi.... vậy mà tôi lại nỡ....vứt đi cuộc sống này sa0...... không không không........................................tôi sẽ yêu cuộc sống này...
vì E....Vì người con gái.... Tôi Yêu nhất trong cuộc đời...
- tôi đã thề.....thề sẽ chĩ đễ 1 hình bóng E tr0ng tim tôi.....
- tôi sẽ sống....tôi sẽ không đau khỗ nữa....vì tôi ngĩ...em ỡ trên thiên đàng....nhìn suống...thấy tôi....ha0 gầy...xanh xa0....em sẽ buồn lắm....( tôi cứ nhũ lòng như vậy )....
- tôi sẽ sống ...đễ tưỡng nhớ E......Đễ ...Đễ hình bóng E...trong tôi..
- Và...TÔI THỀ.... sẽ không có người c0n gái nào nữa...
** Ngoài E **
- ch0 tới lúc tôi mất đi....lúc đó tôi và E sẽ Lại đc gặp nhau....ỡ 1 nơi nào đó....tôi và E...sẽ hoàn thành đc ba0 ước nguyện..dang dỡ...
...........
..........
Đó Là Lý D0 ....... Tôi Đã Bõ Hút thuốc...Bõ Uống rượu......Bõ chơi bời....bõ gái gú........tôi như 1 thầy tu vậy.......
.... tôi lấy tay lau nước mắt ....và tay kia gạt nhẹ những giọi nước mắt đã rơi suống làm ướt hết khung hình.......
nhớ lại...tôi lại đau.........rất đau.....
- Người C0n Gái Tôi Yêu................................

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

Chị em...


Giờ đây, chúng tôi nhắc lại những tam su buon ngày xưa cũ, mọi thứ vẫn như còn đọng lại đâu đây.
Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi hai chị em tôi ăn học.
Một ngày kia tôi lén ăn cắp mười lăm đồng trong ngăn kéo của cha để mua một chiếc khăn tay mà những
đứa con gái trong làng đều có. Cha tôi phát hiện, ông lấy chiếc roi tre treo trên vách xuống, bắt hai chị em tôi quỳ trước mặt và hỏi rằng ai đã lấy cắp. Vì sợ hãi, tôi đã không dám dứng lên nhận lỗi. Cha tức giận định đánh cả hai chị em, ông đưa chiếc roi lên. Em níu tay cha lại và nói:
- Thưa cha, con trót dại...
Em nói loanh quanh, không giải thích được đã dùng số tiền ấy vào việc gì. Cha giận đến tái mặt nghĩ rằng em đã ăn chơi lêu lổng và quất liên hồi chiếc roi dài vào lưng em cho đến khi cha gần như ko thở được nũa.
Đêm ấy, mẹ và tôi đã dỗ dành và tâm sự cùng em. Em nói: 
- Chị ơi đừng khóc, kẻo cha nghe thấy cha sẽ đánh đòn chị đấy!
Năm ấy em vừa lên 8 và tôi 11 tuổi.
***
Năm em tôi được tuyển thẳng vào trường trung học thì tôi cũng trúng tuyển vào đại học. Chưa kịp vui với niềm mơ ước được chạm vào cánh cửa đại học thì tôi đã đối diện với nỗi lo lắng về học phí. Cha mẹ tôi không đủ tiền để cho hai chị em ăn học cùng một lúc.
Em tôi quyết định bỏ học nhưng cha mẹ và cả tôi đều không đồng ý. Tôi nói:
- Em cần phải tiếp tục đi học để tìm cách thoát ra khỏi cảnh nghèo khó sau này. Chính chị mới là người không nên tiếp tục vào đại học.
Nhưng em đã bỏ nhà ra đi với vài bộ quần áo cũ và một ít muối mè trong chiếc túi sách nhỏ. Em đã lén đến bên giường tôi và để lại một mảnh giấy nhỏ bên gối tôi với lời nhắn nhủ: "Chị ơi, được vào đại học không phải là điều dễ dàng. Em sẽ tìm việc làm để gởi tiền về cho chị.".
Tôi trào nước mắt, chẳng nói lên lời.
Năm ấy em mới 17 và tôi tròn 20.
***
Với số tiền ba tôi vay được trong làng cộng với số iền gởi về của em, cuối cùng tôi cũng học xong năm thứ 3 đại học.
Một hôm đang ngồi học trong phòng, Một đứa bạn chạy vào gọi tôi và nói:
- Có người cùng làng đợi cậu ngoài kia.
Tôi chạy ra và thấy em đứng từ xa, quần áo lấm lem dầu nhớt. Tôi hỏi em:
- Sao em không nói với bạn của chị, em là em trai chị chứ?
Em cười đáp lại:
- Em sợ mọi người sẽ cười chị khi nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của em.
Tôi lặng người, nước mắt tuôn trào.
Em mỉm cười, đôi mắt ánh lên lấp lánh. Em đưa tay vào túi áo lấy ra một chiếc kẹp tóc hình con bướm và nói:
- Em thấy mọi cô gái đều cài nó trên tóc, vì thế em mua tặng chị!
Tôi không kìm được niềm xúc động, ôm chầm lấy em nức nở.
Năm ấy tôi đã 23 và em mới 20.
***
Khi lần đầu tôi đưa bạn trai về nhà ra mắt cha mẹ, mọi thứ trong nhà đều rất sạch sẽ và ngăn nắp, ngay cả miếng cửa sổ bị bể cũng đã được lắp lại. Mẹ cho tôi biết trong khi dọn dẹp và thay khung cửa sổ, em đã bị miếng kính đâm vào tay chay máu.
Tôi chạy vào tìm em. Nhìn vết thương trên tay em, tôi cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim mình. Tôi lấy thuốc và bông băng để băng lại vết thương cho em. Em cười:
- Em không muốn anh ấy chê nhà mình nghèo khổ!
Năm ấy em 23 và tôi 26.
***
Sau khi lập gia đình, tôi về sống với chồng ở thành phố. Vài năm sau, chồng tôi trở thành giám đốc của một xí nghiệp. Vợ chồng tôi muốn đưa em vào làm nhưng em từ chối vì sợ mọi người sẽ xì xầm bàn tán những lời không hay về chồng tôi.
30 tuổi, em lập gia đình với một cô gái trong thôn.
Năm tôi 40, cuộc hôn nhân tưởng chừng như mĩ mãn của tôi bị đỏ vỡ vì sự xuất hiện của một người đàn bà khác. Em vứt hết chuyện gia đình đến chăm lo cho các con tôi, vực tôi dậy sau những đắng cay nghiệt ngã.
Rồi một ngày cả hai chúng tôi đều già nua, tóc bạc gần hết mái đầu. Em ngồi bên tôi nhắc lại chuyện xưa. Ngày ấy, chị em tôi mỗi ngày phải lội bộ hơn hai tiếng mới có thể đến trường. Một hôm, em làm mất chiếc giày. Một phần sợ cha đánh em, một phần biết mẹ không có tiền mua giày mới, tôi đã nhường cho em đôi giày của mình. Và cứ thế, mỗi ngày hơn bốn tiếng đi-về, chân tôi phồng rộp lên và rướm máu vì những viên đá nhọn trên mặt đường nóng bỏng. Từ đó em hứa với lòng phải chăm sóc và đối xử với tôi thật tốt.
Nước mắt tôi chợt ứa ra vì hạnh phúc.
Năm ấy em chỉ vừa lên 5!
--------------------------------------
"Mọi thứ trên đời đều có thể mất đi, duy chỉ có tình yêu thương là mãi mãi!"